首页
诗词
名句
诗人
国学
文学
成语
字典
词典
当前位置:
首页
词典
常禁
cháng
jìn
常禁
拼音
cháng jìn
注音
ㄔㄤˊ ㄐ一ㄣˋ
词语解释
常禁
[ cháng jìn ]
⒈ 通常的禁令。
引证解释
⒈ 通常的禁令。
引
《汉书·货殖传序》:“既顺时而取物,然犹山不茬蘖,泽不伐夭,蝝鱼麛卵,咸有常禁。”
《魏书·食货志》:“不行之钱,虽有常禁,其先用之处,权可听行,至年末悉令断之。”
词语组词
常
字组词
禁
字组词
相关词语
jìn tiáo
禁条
jīn jié
禁诘
jīn yuàn
禁苑
tōng jìn
通禁
cháng héng
常恒
cháng xī
常羲
cháng shēng zǐ
常生子
jīn fāng
禁方
cháng zhōu shì
常州市
jīn jiǔ
禁久
cháng xù
常序
xí gù dǎo cháng
袭故蹈常
ní cháng
泥常
fán cháng
凡常
jīn fǎ
禁法
jīn jí
禁籍
jìn jué
禁绝
dà jìn
大禁
bó cháng
伯常
cháng lì qián
常例钱
shū jìn
疏禁
cháng shǒu
常守
cháng dé
常德
jīn wéi mén
禁围门
jīn gé
禁阁
zhèng cháng
正常
yù jìn
玉禁
guān jīn
官禁
jìn wèi
禁卫
suí cháng
随常